Nhật Bản là một quốc đảo nằm giữa biển, với nền tư pháp tồn tại song song hệ thống chính trị tư bản lập hiến và phong kiến. Thế nên tuy cũng là một quốc gia chịu nhiều ảnh hưởng từ Trung Quốc, Nhật Bản có nhiều điểm khác biệt về văn hóa, chính trị, con người và xã hội gây bất ngờ không chỉ cho các khách phương Tây mà cả các khách đến từ các quốc gia châu Á nữa. Đây là một đề tài vô cùng rộng nên bài viết này sẽ tập trung vào một số điểm đặc biệt, liên quan trực tiếp đến quyết định đi du học ở Nhật của bạn. Đây là một số điều mình đã được nghe, chỉ bảo, tìm hiểu hoặc trực tiếp làm (nội dung chủ yếu hướng đến các bạn sang Nhật học tiếng bằng Visa sinh viên). Mục đích của các bài viết theo tựa đề này mang tính chất liệt kê, tóm tắt để đưa ra những thông tin cốt lõi. Những vấn đề có nội dung phức tạp sẽ có bài viết cụ thể hơn sau này.

 

Điểm 1: Chọn nơi thuê nhà. Giá thuê nhà ở Nhật rất đắt đỏ, đặc biệt là ở Tokyo. Tuy nhiên đừng chỉ nhìn vào con số của tiền thuê nhà, hãy suy nghĩ kỹ. Cho dù bạn có thuê nhà qua nhờ người quen, thông qua trường hay tự liên lạc trực tiếp, cần quan tâm đến những điểm sau đây: Vị trí của nhà, tiền giao chìa, tiền đặt cọc, phụ phí, những người cùng sống trong nhà. Trước hết, về vị trí của nhà, bạn nên chọn nơi ở càng gần nơi bạn học/làm việc càng tốt. Tiền thuê nhà ở Tokyo tuy đắt nhưng khoản chêch lệch khi thuê nhà xa so với chi phí đi lại thì chưa là gì. Đấy là chưa kể việc ở gần, đi lại thuận tiện sẽ tạo cho bạn điều kiện, cơ hội để học tập, nghỉ ngơi và làm việc tốt hơn. Cần xác nhận kỹ các khoản tiền phải đóng (đặc biệt là tiền điện nước, bảo trì có bao gồm trong tiền thuê hàng tháng chưa), các khoản sẽ được hoàn trả khi kết thúc hợp đồng, thời hạn hợp đồng, điều kiện khi kết thúc hợp đồng… trước khi quyết định đóng tiền đặt cọc.

Nhìn chung một phòng đơn hoặc phòng đôi hợp lý ở trung tâm Tokyo rơi vào khoảng 48000-70000 Yên một tháng một người. Cao hơn nữa thì hơi xa xỉ và không cần thiết. Các trường tiếng Nhật ở Tokyo hầu hết tập trung ở khu vực Shin-Okubo và quanh đấy nghe nói cũng có tương đối nhiều phòng cho thuê giá rẻ. Tuy nhiên một vấn đề mà bạn nên quan tâm là những người ở cùng nhà. Nếu bạn ở khu vực như Shin-Okubo thì khả năng cao sẽ ở cùng nhiều người Việt, người Trung Quốc hoặc Hàn Quốc. Mình nghĩ nên tìm nơi trọ có người Nhật hoặc Âu, Mỹ đang ở thì tốt hơn cho mục đích học tiếng.

 

Điểm 2: Hồ sơ xin phép được làm thêm, tên đầy đủ gọi là “APPLICATION FOR PERMISSION TO ENGAGE IN ACTIVITY OTHER THAN THAT PERMITTED UNDER THE STATUS OF RESIDENCE PREVIOUSLY GRANTED”. Cái này đăng ký có hai cách: 1. Đăng ký tại sân bay khi nhập cảnh; 2. Đăng ký tại cục xuất nhập cảnh ở Tokyo. Về hồ sơ này, bạn nên đăng ký trực tiếp tại sân bay khi nhập cảnh vì thủ tục làm cực kỳ nhanh và đơn giản. Nếu bạn chờ sau khi đã nhập cảnh xong và sắp xếp ăn ở ổn định rồi thì làm sẽ rất vất vả và tốn nhiều thời gian (cả thời gian chuẩn bị và chờ kết quả đều lâu, nghe nói có thể lên đến cả tháng). Mẫu hồ sơ thì bạn nên hỏi trường khi làm thủ tục du học. Khả năng cao là trường cũng đã chuẩn bị sẵn cho bạn rồi nhưng hãy nhớ làm ở sân bay chứ đừng chờ để sau đấy.

Điểm 3: Thẻ lưu trú và bảo hiểm sức khỏe dân quốc. Về thẻ lưu trú chắc các bạn cũng sẽ được trường nhắc nhở về việc đi đăng ký ở văn phòng của quận nơi bạn ở và yêu cầu bạn đăng ký bảo hiểm ở đấy luôn. Điểm bất ngờ ở đây là bảo hiểm sức khỏe dân quốc: có thể bạn đã đóng một khoản bảo hiểm nào đấy cho trường rồi nhưng đây là bảo hiểm sức khỏe cá nhân mà bạn phải đóng hàng tháng hoặc hàng quý cho văn phòng quận. Với bảo hiểm này khi bạn đi khám, điều trị và mua thuốc thì sẽ được giảm đến 90% chi phí và mức phí bảo hiểm mà bạn phải đóng hàng tháng là khoảng 1500 Yên. Thế nên hãy nhẩm tính sẵn là sẽ mất thêm 15000-20000 Yên trong 1 năm bạn ở lại Nhật. Một điểm cần chú ý nữa là mức phí này không phải là cố định.

Trên thực tế, bảo hiểm sức khỏe dân quốc là loại bảo hiểm dành cho những người không đủ tư cách tham gia bảo hiểm sức khỏe tiêu chuẩn của Nhật Bản, mức phí phải đóng hàng năm là khoảng 8% thu nhập năm trước của bạn khi ở Nhật Bản. Mức phí cũng dao động phụ thuộc vào quận của nơi mà bạn ở, độ tuổi của bạn (tuổi cao thì mức phí cao) và thời điểm tính (năm tài chính của Nhật kết thúc vào cuối tháng 3, tức là sang đến tháng 4, mức phí bảo hiểm của bạn có thể sẽ tăng). Mức phí khoảng 1500 Yên một tháng là mức đã được giảm trừ, đặc biệt là cho đối tượng sinh viên nên khi bạn vẫn đang theo học trường tiếng nào đấy và có đi làm thêm thì bình thường mức phí bảo hiểm cũng sẽ không thay đổi. Người nước ngoài đi làm chính thức toàn thời gian nghe nói phải đóng đến khoảng 20000 Yên cho một tháng.

 

Điểm 4: Tài khoản ngân hàng, con dấu, địa chỉ nhà và số điện thoại. Đối với nhiều bạn, chắc hẳn khi sang Nhật cũng sẽ lo lắng về việc mở tài khoản ngân hàng để được gia đình chuyển tiền sang những lúc khốn khó. Việc mở tài khoản ngân hàng ở Nhật không quá khó khăn nhưng cũng không phải đơn giản. Nhìn chung, để có thể mở tài khoản, một ngân hàng ở Nhật sẽ yêu cầu bạn mang đến: Thẻ lưu trú, hóa đơn tiền điện, nước… để chứng minh nơi bạn đang ở, số điện thoại liên lạc và con dấu cá nhân. Đọc đến đây, chắc một số bạn sẽ thắc mắc vậy con dấu cá nhân là gì? Ở Nhật mọi người thường không ký tên mà hay dùng con dấu cá nhân cho những việc quan trọng như hợp đồng việc làm, hợp đồng mở tài khoản ngân hàng, các hồ sơ giấy tờ khác… Cái này mình sẽ giải thích sau nhưng tại thời điểm này thì bạn hãy tạm quên con dấu cá nhân đi.

Giống như ở Việt Nam, ở Nhật có khá nhiều ngân hàng với hệ thống ATM riêng và dịch vụ khác nhau. Tùy ngân hàng, tùy chi nhánh mà có thể sẽ có hoặc không có nhân viên nói tiếng Anh, có thể chấp nhận chữ ký thay cho con dấu và có thể không yêu cầu hóa đơn tiền điện, nước để chứng minh địa chỉ. Một vấn đề nan giải ở đây là số điện thoại liên lạc, bạn cần có tài khoản ngân hàng để ký hợp đồng điện thoại, nhưng bạn lại cần điện thoại để mở tài khoản ngân hàng. Sau khi tìm hiểu kỹ mình đã đúc kết ra hướng làm sau:
① Trước hết, bạn một mở tài khoản ở Japan Post Bank (JP Bank) ở bưu điện gần nhất, ở đây chỉ yêu cầu thẻ lưu trú. Tuy không có nhân viên nói tiếng Anh nhưng thủ tục đơn giản và nhân viên sẽ hướng dẫn cụ thể cho bạn.
② Sau khi có được sổ tiền (cash book – 通帳 – tsuuchou), cầm quyển sổ đấy đi làm thẻ SIM điện thoại. Cái này có nhiều điểm cần chú ý, mình sẽ viết ở một điểm khác.
③ Mở tài khoản ở ngân hàng Shinsei (新生銀行) tại chi nhánh Tokyo hoặc Shinzuku, có nhân viên nói tiếng Anh, chỉ yêu cầu thẻ lưu trú và số điện thoại liên lạc. Đáng tin cậy và các dịch vụ khác bao gồm cả chuyển tiền có phần nào dễ thực hiện hơn các ngân hàng khác. Hệ thống ATM liên kết với nhiều ngân hàng, rút tiền, gửi tiền miễn phí.

Tuy còn nhiều điều muốn viết nhưng xin tạm được kết thúc tại đây. Lần tới mình sẽ giới thiệu về con dấu cá nhân, việc làm thẻ SIM điện thoại và một số điểm khác. Hy vọng những thông tin ở trên đã có ích cho bạn.

よろしくお願いします!

 

Xin chào mọi người, tên mình là Đào Minh Đức đến từ Hà Nội (xin mạn phép được xưng là “mình” cho thuận tiện nội dung bài viết). Mình 28 tuổi, là lập trình viên khi còn ở Việt Nam và mới sang Tokyo từ đầu tháng 1 năm 2017 để học tiếng Nhật thế nên hiện tại đang là kỳ học đầu tiên của mình ở trường Nhật Ngữ KAI. Phải nói là đã có rất nhiều người Việt Nam cũng như người Nhật đã hỏi mình là vì sao ở tuổi này lại sang đây học tiếng Nhật.

Mặc dù đã học xong cao học và đi làm được hơn 2 năm, mình vẫn quyết định sang Nhật một phần vì học tiếng Nhật là sở thích của mình, một phần nữa quan trọng hơn là việc biết được thêm một ngôn ngữ sẽ giúp mình có nhiều cơ hội hơn trong tương lai. Công việc cho dù có vẫn là lập trình viên hay nghề khác thì cũng sẽ thuận lợi hơn. Thay đổi không khí, được trải nghiệm những điều mới cũng là một động lực thúc đẩy việc mình tìm đường đến với đất nước hoa anh đào này.

Ở Việt Nam cuộc sống của người dân khó khăn, nhiều người muốn tìm hướng thay đổi cuộc sống nên đã sang Nhật dưới hình thức xuất khẩu lao động hay các bạn trẻ sang đây học tiếng để thi lên đại học hoặc vào trường dạy nghề. Đó là câu chuyện mình thường được nghe khi còn ở Việt Nam, và chắc khi sang đây nếu vào học ở hầu hết các trường Nhật Ngữ khác thì đa phần các bạn cũng sẽ được nghe những câu chuyện tương tự như vậy từ người Việt đồng hương, người Trung Quốc hay các đất nước đang phát triển khác. Tỉ lệ người châu Á ở các trường Nhật Ngữ ở Tokyo rất cao, hầu hết là người Việt Nam, người Hàn Quốc, người Trung Quốc và các nước Đông Nam Á. Tuy nhiên nếu bạn đến với trường Nhật Ngữ KAI thì mọi thứ đều ngược lại. Đa số học viên ở KAI là người Thụy Điển hay các nước ở Châu Âu, Bắc Mỹ và nếu bạn hỏi một ai đấy bất kỳ “vì sao bạn đến Nhật?” thì thường sẽ được trả lời theo một trong hai cách: “Tôi luôn muốn đến Nhật Bản vì tôi yêu văn hóa Nhật Bản, manga và anime” hoặc “Thực sự tôi cảm thấy chán nản với cuộc sống hiện tại và muốn tìm kiếm trải nghiệm mới”. Có những câu chuyện thú vị hơn như là có người đến Nhật Bản và học tiếng Nhật vì nửa còn lại của họ sinh ra và lớn lên ở đây.

Có thể thấy mục đích đến Nhật và học tiếng Nhật của mỗi người cũng rất đa dạng, muôn hình muôn vẻ. Tuy nhiên điểm chung của mọi người khi đến đây là họ quyết định dành một khoảng thời gian trong cuộc đời của mình sinh sống và học tập ở một quốc gia xa xôi, lạ lẫm. Cho dù là người đến từ các quốc gia đang phát triển hay đã phát triển, họ đều phải tự mình đấu tranh với những vấn đề thường nhật của cuộc sống: cơm, áo, gạo, tiền. Cuộc sống bên Nhật rất đắt đỏ, kể cả các bạn đến từ đất nước giàu có như Thụy Điển cũng phải tiết kiệm trong chi tiêu hoặc tìm việc làm thêm vì đa phần họ đều tự lập thay vì đến bằng tiền giành dụm của gia đình nếu muốn ở Nhật một thời gian dài.

Mặc dù đã chuẩn bị rất cẩn thận trước khi sang Nhật, mình cũng vẫn bị bất ngờ nhiều lần. Trước khi sang Nhật thì suy nghĩ đơn giản là sang Nhật học thì sẽ phải mất chi phí ăn ở, tiền học, chi phí đi lại. Điều đấy là đúng, nhưng cũng không đơn giản như vậy. Ngoài những cái đấy, bạn còn phải trả tiền bảo hiểm sức khỏe, tiền mua điện thoại, tiền dịch vụ điện thoại và Internet. Những cái này nghe thì thấy bình thường là không cần thiết nhưng sang đến đây thì mới biết là không có không được. Một ví dụ đơn giản là không có số điện thoại liên lạc cá nhân thì bạn không thể mở tài khoản ngân hàng để chuyển tiền từ nhà sang được. Hơn nữa, nếu không cẩn thận thì sẽ mất rất nhiều tiền vào những khoản chi phí này. Về những điều này mình sẽ viết chi tiết hơn ở những bài viết sau.

Vấn đề tiền bạc rõ ràng là vấn đề đau đầu nhất của mỗi người khi có ý định sang Nhật. Trước khi đi mình cũng suy nghĩ là sang đây rồi kiếm việc làm thêm để đỡ tốn tiền gia đình nhưng khi đối mặt với thực tế thì mới thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy. Tuy rằng cơ hội việc làm thêm có rất nhiều nhưng phần lớn cần khả năng giao tiếp tiếng Nhật tốt hoặc lao động chân tay vất vả. Thời gian đầu mới sang thì thấy trình độ tiếng Nhật của mình với bài giảng trên lớp còn tương đối lệch lạc, nhất là khả năng nghe và nói. Thời gian học ở trường hết nửa ngày và bài tập về nhà thì thực sự không ít, chưa kể thời gian tự ôn luyện để bắt kịp với bài giảng ở lớp. Mình đặt mục tiêu là trong một năm sang Nhật thì sẽ cố gắng để đạt được trình độ N1 nhưng bài giảng ở lớp hiện tại thì đang ở giữa tầm N3 và N4. Quãng đường để đạt đến mục tiêu còn rất xa nên rất băn khoăn là liệu nếu đi làm thêm thì trong một năm có thể đạt được mục tiêu đặt ra không.

Nghĩ đi nghĩ lại thì thấy chắc cũng đạt được thôi. Tuy nhiên, khi nào thì nên bắt đầu đi làm, làm việc gì và làm bao nhiêu giờ một tuần? Đấy là những vấn đề mà mình thấy cần phải cân nhắc. Nhìn về lâu dài, việc visa của bạn có được gia hạn hay không, công việc làm thêm mà bạn tìm được có tốt không, hay mục đích thực sự mà bạn đến Nhật (ví dụ: thi đỗ đại học) có đạt được không phụ thuộc rất nhiều vào khả năng tiếng Nhật của bạn. Dĩ nhiên không phải ai cũng cần phải học thành chuyên gia nhưng bản thân người sang Nhật để học tiếng cần nhận thức được rằng mình mong muốn đạt được trình độ tiếng Nhật như thế nào để có được kế hoạch cụ thể hơn cho thời gian sống và học tập ở Nhật. Ở trường Nhật Ngữ KAI, các lớp tiếng Nhật được chia làm 8 cấp, trong đó cấp 7 là tương đối đủ để thử thách và có khả năng thi đỗ JLPT N1. Tuy nhiên, trong học kỳ tháng 1 này có một chị người Hàn Quốc mới nhập học bắt đầu từ cấp 8 (cấp cao nhất) và chị ấy kể rằng tiếng Nhật của chị khi sử dụng ở Nhật cảm thấy còn gượng gạo, không tự nhiên. Thực tế là trình độ JLPT N1 vẫn còn thấp hơn một sinh viên đại học trung bình ở Nhật. Từ đấy các bạn có thể hình dung sự cách biệt giữa việc thi đỗ N4, N3, N2 trước khi sang Nhật và mục tiêu mà các bạn đặt ra nó xa đến đâu và nỗ lực sẽ phải bỏ ra lớn như thế nào khi đi học, chứ chưa nói đến việc đi làm thêm. Mình dự định sẽ có bài nói cụ thể hơn về việc này.

Nói vậy thôi, cuộc sống ở Nhật tuy có nhiều thử thách nhưng cũng có nhiều điều thú vị. Đồ ăn rất ngon, cho dù là bạn ăn ngoài hay tự nấu vì có nguyên liệu ngon, sạch. Không khí thì trong lành. Cảnh vật thì đẹp, nhất là ở các công viên, quảng trường hay các khu di tích, đền chùa. Thiên nhiên phải nói là tuyệt vời nếu có bạn nào đi học ở các vùng xa như Nagano, Kyoto, Okinawa, Hokkaido… Giá cả tuy đắt đỏ nhưng nếu bạn nào tìm hiểu kỹ thì đôi khi lại kiếm được những đồ rẻ, đẹp hơn cả ở nhà. Đồ cũ ở Nhật mà được bày bán thì cũng không kém gì đồ mới. Thời gian mình ở Nhật còn dài, và mình hy vọng thông qua các bài viết sẽ giúp các bạn hiểu được hơn về cuộc sống ở Tokyo và biết được thêm về trường Nhật Ngữ KAI nơi mà mình đang học.

よろしくお願いします!

Tagged with:
 

Saludos desde Japon!!!

On February 9, 2017, in Español, Life in Japan, School Life, Self-introduction, by 05. Francisco
0

Muy buenas!!!

Pues vale, me presento… Mi nombre es Francisco Adolfo Rivero, actualmente curso 1 primer nivel de Japones en KAI y llegue hace un mes aproximadamente a Japón. Aunque mi familia es de descendencia Española y Colombiana, me crié en Venezuela. Es mi 6° vez en este país desde el año 2012 cuando hice mi primer viaje.  Desde entonces quede encantado con la cultura y el increíblemente interesante estilo de vida que se lleva en este lugar. Y por fin me he decido a venir como estudiante una temporada y continuar hasta el final si las condiciones son las idóneas.

El sistema de enseñanza de KAI, así como las facilidades y herramientas proporcionadas para el estudiante, inclinaron mi atención a apuntarme a esta escuela. La verdad que en este mes que llevo he aprendido mas que lo que logre aprender en mi país. Por supuesto, estar en el país donde se habla dicho idioma es sin duda la mejor técnica para aprenderlo.

KAI Gambalog es un interesante y util medio donde podemos expresar nuestras experiencias como estudiantes y residentes en Japón. Por lo que estaré contando las mías personales con el fin de que puedan ayudar a otros en temas en los que he visto la necesidad de reforzar, tales como (insertar “en Japón” después del “~” y leer con voz de locutor 😀 ):

  • Mi primer papeleo ~. (Que ya te registraste en el ayuntamiento y seguro medico? pues aun falta!)
  • Mi primer alojamiento ~. (Guest House Vs Piso/Apartamento/Privacidad)
  • Mi primera cuenta bancaria ~. (Nada es color de rosa… Shinsei bank uh?…)
  • Mi primer teléfono ~. (Teléfono de ultima generación por 6000¥??)
  • Mi primer bono/commuter pass ~. (Toi Oedo Bendicion Line)
  • Mi primer trabajo ~. (Un bebe sabe mas Japones que yo y aun así quiero trabajar? pues vamos!)
  • Mi primera factura ~. (Algo raro pasa aquí…)
  • Mi primera bicicleta ~. (Que las viste por 9000¥?? puff te la tengo en 3000¥!!!)
  • Mi primera multa ~. (Y mi bicicleta???)

Y toda experiencia que no encontré igual a lo que siempre solemos escuchar por ahí…

Estas listo para apuntarte a una aventura inolvidable?

Pues vamos!!!

La imagen puede contener: una o varias personas e interior

 

またね!

 

 

 

 

 

 

 

Christmas in Japan

On December 27, 2016, in English, Life in Japan, by 01. Hannah
1

So the holiday season is upon us. Christmas has come and gone (unless you celebrate on January 1st) and New Years is just around the corner. I thought I would take the chance to talk about Christmas in Japan.

Having lived in western countries my whole life up until this point, the Japanese concept of Christmas is very strange to me. Adjusting to summer Christmas, with barbecues and outdoor cricket, when I moved to Australia was unusual enough for me, but Japan is a whole other ball game. Like Halloween and Valentines Day it’s one of the foreign holidays Japan has adopted and made its own. For me when I think of Christmas I think of waking up early, getting together with family, either immediate or extended, exchanging presents, eating lots of food and playing games. I think of gingerbread, tinsel, fairy lights, Christmas crackers (Bon-bons) bad jokes and even worse Christmas songs to which I know too many of the lyrics. As you can probably imagine Japan is lacking in a lot of these things that make Christmas, for me at least, feel less Christmassy.

For starters, in Japan Christmas isn’t even a holiday. This isn’t really surprising as Japan isn’t a Christian country and so people don’t really celebrate it here. For those who do it’s a little different. Family Christmas is only celebrated by families with children, people don’t really go home to their parents or their grandparents like I imagine most people do back home. For everyone else it’s a couples’ holiday, people go on dates or spend the day at home with their partner eating fried chicken. And I must admit, I still can’t wrap my head around how fried chicken became a Christmas tradition. I believe it started with an ad campaign KFC had saying that this was the American thing to do on Christmas (which of course, it isn’t). Christmas being a predominantly western holiday Japan must have just taken to this idea. I suppose it must have been subverted from the popular tradition of eating turkey on Christmas Day, but as a foreigner the whole thing is still a strange concept. I feel bad for those working at KFC on Christmas here. They also have Christmas cakes here (not fruit cakes, just normal decorated cakes) but overall traditions regarding food here are nothing like the extravagant feasts people like to prepare in Europe and America (or the barbecues we like to have in Australia).

Christmas in Japan has one thing I haven’t really seen before moving here, illuminations. Overseas you can see many people decorate their houses with Christmas lights throughout December. I remember I always loved going through the local neighbourhoods at night, where almost every house was lit up. Japan does this differently through events called illuminations. Instead of neighbourhoods where people decorate their houses, there are areas, like shopping centres and theme parks, where the entire place is lit up with beautiful light displays. I visited one in early December with my host family and it felt so magical, just like I was a child all over again. For me this is the closest thing to capturing the spirit of Christmas that I almost missed this year.

My experience of Christmas was neither a traditional western or Japanese Christmas. Whilst many of my foreign friends returned to their home country for Christmas, I stayed. A few of my other friends did too so we decided to get together at one of our places so that we could have a Christmas this year and not spend the day alone. We brought food and played games and had fun. I had a lovely day spent with lovely people but something about it all just wasn’t the same. There were things that reminded me of Christmas at home but they made me a little homesick. In the end I’m still glad I got to spend the day with people I care about, even if it didn’t feel entirely like Christmas.

I hope everyone is having a wonderful holiday and that the New Year brings as many wonderful opportunities as this year has brought me.

 

Disney tokyo

On October 27, 2016, in Uncategorized, English, Life in Japan, Travel, by 02. Lolo-han
0

20160814_103004

This summer a friend and I went to Tokyo Disneyland and Disney Sea. Now being from Southern California, Disney is not something new for me. however the experience in Tokyo was not what I had expected. You may think that the parks are all the same however they are not, there are many differences that make for a similar but unique experience.

20160814_135348

Disney Tokyo is located in Chiba, a Prefecture next to Tokyo. It is about 35 mins from Tokyo Station via the line nicknamed the Disney Line. Upon exiting the train you will see a small shopping center along with one of the Disney hotels. to the left is the monorail station that will take you to Disneyland or Disney Sea. A one day pass will run you 600 yen, a good deal considering a one way ticket is around 210 yen. The monorail is decorated with Disney designs and it even has Mickey head shaped hand rings for those who have to stand for the ride. If you decide to walk to Disney Tokyo it is about a 5min walk to the ticket gate. Along the way there was a giant Disney store with quite a lot of merchandise so that people can enter Disney Tokyo in style. There is also a nice bridge that you have to walk across to reach the gates. The bridge has a few statues of various Disney characters making it a good picture spot. When we entered the park the view of the castle was right in front of us as we walked through the bazaar located just inside the gate.

20160814_133350

To the left of the bazaar is Adventure Land where Pirates of the Caribbean is, amongst other rides. We rode Pirates of the Caribbean and found that there is a restaurant that seats people in a garden that is located inside the ride it self. Upon further research (being told at the door we couldn’t eat there) we were told that a reservation is necessary for this restaurant. After some window shopping we went to Western Land where we saw the Lilo and Stitch show which was fun and included a very good Stitch animatronic doll. We also rode the River Cruise Safari which is a nice and relaxing boat ride that reminded me of the ride in Disneyland back in Anaheim, California. walking down the street we noticed various characters walking the park in their respective sections. This happens at times indicated in the daily schedule section in the map at the front gate. Continuing down the park was Critter Country where the ride with the longest wait time was Splash Mountain. As stated earlier we went in the summer so with temperatures of 30ºC plus it is no surprise there was a 110min wait. For your information bring a towel, or buy one with your favorite character on it like we did, because you will get very wet.

20160814_133736

We then went to get food as we were very hungry from the rides and just taking in the atmosphere at the park. Having been turned down at the Pirates Restaurant we settled for a food stall with some tables and were we ever glad we did. Fantasyland has a pizza spot called Captain Hook’s Galley which featured a summer special pizza with chicken and summer veggies. This was honestly one of the best meals I have ever had at any Disney park. Peter Pan’s Flight was next because I mean Peter Pan, duh! This is one of my all time favorite rides and really does remind me of watching the movie as a child. Alice’s Tea Cups and the Castle Carrousel were next at Fantasyland and after that more window shopping. We headed past Toontown to Tomorrowland, home of Star Tours. Star Tours is a 4D ride in which you fly in a spaceship fleeing from the republic in a spaceship this ride has been updated to show the characters from the new Star Wars, as well as the older ones, and is a must for any fan. The last ride of the day was Space Mountain, the fastest ride at Disneyland. This rollercoaster-esque ride has both speed and turns all in a room illuminated only with small lights that give you the feel that you are in deep space, far away from the stars. It was well worth the 80 min. wait.

20160828_192836

One of the most surprising thing was how different the parks were. The price for example is a huge difference here. In California a one day ticket runs about the same cost as a three day pass here is about 17000 yen or around 170USD (a one day Disneyland pass in the US is around 150USD, or 15000 yen). In order to get the most from the Disney Tokyo Experience it is best to get a three day pass at least. Food also cost significantly less with a limited summer only boba drink being 380 yen and pizza combos only being 780 yen as compared to Disneyland 15USD (approx. 1500 yen) average food price. Some other differences include wait times in line. Most of the rides we got on had lines of less then 20 min. wait and only two rides went past 50 mins. This is unheard of at Disneyland in the US, with even fastpass wait times often being over an hour. Also in Disney Tokyo every popcorn stall has a different flavor of popcorn ranging from curry to chocolate and even soy sauce, all were very delicious. Over all I was pleasantly surprised by this park and Disney Sea (which I will write a post on soon) and love going back to see what I have missed my previous times there. I hope this at least gives you all a feel for the park and that you will be able to someday enjoy it first hand. Until next time thank you and good night.

20160828_195719